Ebooks for you

Quán Gò Đi Lên: Truyện Dài - Isbn:9786041005297

Category: Other

  • Book Title: Quán gò đi lên: truyện dài
  • ISBN 13: 9786041005297
  • ISBN 10: 6041005290
  • Author:
  • Category:
  • Category (general): Other
  • Publisher:
  • Format & Number of pages: 252 pages, book
  • Synopsis:

Another description

Vếu (@minatatayo2004)

Nghe tin QA&AT quen nhau chắc mi tiếc vcl *biểu tượng khinh*

Tiếc thì tiếc chớ tôi không buồn. Tiếc người ấy thì không phải, tiếc ở đây là khoảng thời gian còn được người ấy tôn trọng, quan tâm tôi lại hờ hững phũ bỏ, để rồi giờ đây lòng tôi nó hơi đau. Đau thiệt luôn. Chẳng phải gì cả, chỉ là giờ đây người đó đã không còn muốn nói chuyện với tôi nữa, đến cả nhìn mặt cũng lộ vẻ khó chịu, như cách tôi đã từng làm với cậu ấy. Buồn vì đã mất đi một người bạn rất rất tốt :) thứ tình cảm không rõ ràng ấy khiến tôi thật sự thật sự khó chịu. Và chẳng biết từ bao giờ tôi lại căm ghét, hận cậu ấy đến thế. Hận tới nỗi khi nhìn cậu ấy, tôi không muốn thấy sự tồn tại của người đó trên cõi đời :) nhưng không phải vì vậy tôi lại không ủng hộ hai người họ là một đôi. Dẫu sao AT cũng là bạn tôi, là một người con gái rất xinh, học giỏi, lại có tc với QA và tôi tin rằng cậu ấy có thể mang lại những điều hạnh phúc mà trước đây tôi chưa từng làm với QA ^^ câu trả lời của tôi làm hài lòng bạn chưa nhỉ? Chưa thì ask lại, tôi không làm khó dễ bạn đâu :v

Cho xin hình Jungkook với <3

[ Ask cậu bị trôi giữa 45 câu hỏi nên giờ tớ mới rep được, vả lại còn onl off thất thường nữa nên mong cậu thông cảm nha - 6 ngày rồi ]

Source:

ask.fm

Articles

Hậu Huyền My đẹp dịu dàng với tà áo dài truyền thống

Á hậu Huyền My đẹp dịu dàng với tà áo dài truyền thống Những hình ảnh á hậu Huyền My diện tà áo dài truyền thống khoe trọn vẻ đẹp nền nã, thánh thiện thật khiến bất cứ chàng trai nào cũng phải thổn thức.

Xuất hiện với vai trò đại diện hình ảnh cho triển lãm Đình Làng Việt – Những điều còn mất, á hậu Huyền My diện áo dài trắng giản dị khoe vẻ đẹp nền nã quyến rũ của người con gái Việt Nam.

Ở đây, cô được nhà nghiên cứu văn hóa Trần Hậu Yên Thế đưa đi tham quan, giới thiệu về các tư liệu ảnh được trưng bày trong triển lãm.

Á hậu lắng nghe rất chăm chú và tỏ ra thích thú khi được “chạm tay” vào kho kiến thức khổng lồ về văn hóa dân tộc.

Đây không phải là lần đầu tiên Huyền My tham dự các sự kiện của Đình Làng Việt, trước đó, Á Hậu Việt Nam từng đi vận động nhân dân làng nghề Trạch Xá di dời sư tử đá Trung Quốc khỏi đình làng đã được xếp hạng di tích.

Á hậu Huyền My chia sẻ: “Là một người trẻ, mình hi vọng có thể học hỏi thêm về văn hóa truyền thống Việt Nam thông qua các hoạt động văn hóa thú vị cũng như được gặp gỡ và lắng nghe các chú, anh, chị nghiên cứu về văn hóa thông qua các hoạt động của nhóm”.

Điêu khắc gỗ, một trong những ngành nghề Huyền My rất quan tâm.

Cảm nhận được sự ham học hỏi của Huyền My, các nghệ nhân nơi đây đã chia sẻ vốn kiến thức khổng lồ về ngành nghề truyền thống cho Á hậu.

Sau khi trở thành Á hậu Việt Nam 2014. lịch trình hoạt động của Huyền My rất bận rộn.

Nhưng người đẹp 9x không vì thế mà tỏ ra mỏi mệt. Ở bất kỳ sự kiện nào góp mặt, cô cũng cố gắng giữ được vẻ xinh tươi nhất có thể.

Phong cách làm việc chuyên nghiệp này được Huyền My hình thành từ những ngày mới chập chững bước chân lên sàn chữ T.

Huyền My ngày càng xinh đẹp và xứng đang với ngôi vị đã giành được.

Source:

tintuc24h.info

I nắng về trong mắt em

1. Phan mở khẽ lớp cửa gỗ còn bám bụi bởi hai ngày cuối tuần, chủ quán – là tôi – lười nhác không ra trông quán. Khi vừa nhìn thấy tôi, Phan cười hiền, một tay đưa lên khoe cái chuông gió nhỏ xíu bằng đất nung, một tay chìa ra khoe ổ bánh mì thơm ngậy.

– Cái này cho Son, còn cái này cho anh chủ!

Nói rồi Phan đặt bánh mì xuống trước ánh nhìn lạ lẫm của tôi, em chạy tót lên ban công tầng 2 để hý hoáy treo chuông gió lên gờ cửa sổ. Hình như bậu cửa sổ có thêm người bầu bạn cũng thấy vui, vàng ươm nắng, một màu nắng đẹp và chan hòa khiến tim người ta rộn ràng nhảy nhót theo. Tôi cầm lấy bánh mì và dõi theo hành động của Phan, lúc đưa lên miệng cắn một miếng rõ to, tôi nghe thấy Phan nói loáng thoáng:

– Từ giờ cuối tuần nếu anh bận cứ để em trông quán cho! Em rảnh. Đóng cửa quán như thế này buồn chết!

Tôi không trả lời, nhai nhóp nhép, sau khi giải quyết xong ổ bánh mì vào bụng, tôi cùng Phan dọn dẹp lại khu quầy pha chế, lên danh sách thực đơn mới, ủ mưu những event nhằm hâm nóng quán Son.

Son, tên nghe thật lạ, thật ngộ, lại có chút gì đó nữ tính. Nhưng tôi thích thế! Nhớ ngày đầu tiên phỏng vấn Phan, giữa năm bảy bộ hồ sơ khác của các bạn sinh viên gần trường đại học khu này gửi về xin dự tuyển làm nhân viên partime, tôi hỏi gọn lỏn:

“Theo Phan, Son có ý nghĩa gì không?”

Phan nheo mắt, đôi mắt ánh lên vẻ tinh anh và yêu đời. Khi Phan vừa kịp nhoẻn cười, tôi đồ rằng em có khả năng mang nắng đến với những tia ấm áp kỳ lạ. Bởi dáng vẻ hoạt bát vui tươi của em khi ấy khiến người đối diện cảm nhận được tất thảy nguồn năng lượng trẻ trung nơi em.

“Son? Chẳng có nghĩa gì cả. Có chăng là… bởi vì nó đa nghĩa quá!”

Nói rồi Phan cười hì hì, đưa tay lên làm động tác vén tóc mái như một nét ngại ngùng con gái. Tôi lắc lắc đầu, xua tập hồ sơ trên tay qua một bên. Phan thấy thế má vội ửng hồng.

“Cứ cho em đi làm, em lần lượt giải nghĩa cho anh!”

Người Phan chồm lên phía trước, bàn tay nhỏ nhắn trắng hồng chụp lấy tay tôi. Sự tiếp xúc nhanh chóng như có luồng điện giật, tôi tròn mắt nhìn Phan, rồi sau vài giây khi em bẽn lẽn rụt tay về, tôi gật đầu.

2. Có lẽ so với rất nhiều những định nghĩa mà Phan đưa ra, tôi vẫn thấy định nghĩa đầu tiên là chuẩn xác nhất. Son, vốn dĩ chẳng mang tầng lớp ý nghĩa nào cả. Chỉ đơn giản là tôi đặt một cái tên cốt dễ nhớ, nghe lạ tai và vui vui khiến lưu lại trong tâm trí khách hàng lâu hơn những cái tên nhàn nhạt khác mà thôi. Vậy mà lần nào khi đến quán Phan cũng ngồi tỉ tê hàng giờ cho tôi nghe, tôi chỉ im lặng, thảng hoặc mỉm cười, rồi lại tiếp tục công việc của mình. Tôi nhận ra, kể từ sau khi Phan vào làm, tôi cười nhiều hơn với mớ lý thuyết của em, lại cảm giác rằng mình dành tình cảm cho Son nhiều hơn qua mỗi ngày em nói chuyện cùng tôi. Vì một lẽ nào đó, Son trở nên đặc biệt, giống như Phan vậy.

Cuối tuần, tôi toan đóng cửa sau khi ra quán check một mớ hóa đơn tiền điện nước. Phan thập thò ngoài cửa, khi biết tôi vừa đánh sượt ánh nhìn qua chỗ em thì em đưa chân đẩy cửa đi vào, trên tay bê một chậu hoa khá lớn.

– Phan, cái gì thế?

Tôi đưa tay nâng kính, nghiêm mặt hỏi. Khuôn mặt Phan ửng hồng và lấm tấm những giọt mồ hôi. Trời trưa vừa chuyển nắng, một vài tia tinh nghịch nhảy lướt qua chỗ mà Phan đang đứng, phản chiếu vào những giọt mồ hôi lấp lánh. Nhìn Phan vừa tội vừa thương, tôi vội vàng nhẹ giọng.

Nói rồi tôi bước một vài bước chân dài ra cửa quán, đỡ giúp Phan chậu hoa mà không biết em đã lôi ở đâu ra. Để Phan kịp ngồi xuống ghế, uống một ngụm nước nhỏ, tôi lặp lại câu hỏi.

– Cái gì thế này?

– Là chậu hoa. Anh cũng biết mà!

– Ý anh là sao em lại phải mang tới đây?

– Em cảm thấy Son cần nó!

Nói rồi Phan không để ý đến phản ứng của tôi, tiếp tục khệ nệ với chậu cây để dời nó lên ban công tầng hai. Tôi nhăn mày, khó chịu ra mặt, nhưng vẫn giúp em bê chậu cây ấy lên cầu thang xoắn một cách nhẹ nhàng.

– Son còn trẻ, anh đừng cố làm cho Son trở nên già nua!

Phan nói vu vơ khi cầm bình tưới cây đi lên ban công tầng hai. Tôi nhún vai, không hiểu em định nói vu vơ điều gì. Nhưng cái ý nghĩ chạy lướt qua trong đầu khiến tôi tủm tỉm cười. Vậy đấy, Son có một cô nhân viên thật lạ, thật ngộ và cũng thật đáng yêu!

3. Dạo gần đây tôi chăm đến quán hơn, kể cả vào những ngày cuối tuần. Khi Phan hỏi, tôi lắc lắc đầu ra vẻ không có gì đặc biệt, muốn đến quán để thăm Son thôi. Nhưng Phan không tin, tôi bịa ra một câu chuyện vặt vãnh nào đó mua vui. Kiểu như là:

– Bạn gái anh thích anh là một người chăm chỉ. Ít nhất là với Son.

Phan nhoẻn cười, mắt em lấp láy:

– Bạn trai em cũng thế!

Tôi sững người, thấy tai mình như ù đi. Một vài tia nắng đâm xiên qua cửa sổ khiến vành tai tôi nóng bừng. Đợi cho nhịp tim ổn định trở lại, tôi lật giở một vài trang sách, mắt vẫn dõi theo dòng chữ chạy đều trên trang giấy, vu vơ hỏi.

– Bạn trai em biết Son?

– Có biết. Anh ấy ngày nào cũng đi qua đây!

– Vậy nên em mới muốn vào làm ở Son?

Phan im lặng. Tôi ngước mặt nhìn em, đôi mắt mơ hồ không rõ vui hay buồn, không có bất cứ một tia cảm xúc nào để tôi có thể nắm bắt. Tôi lại dịu giọng.

– Đừng lo, dù có đúng thế thì anh cũng không đuổi việc em đâu.

Phan gật nhẹ. Vừa lúc đó có khách vào gọi đồ uống, tôi nghiễm nhiên coi đó là một sự thừa nhận. Tối hôm ấy tôi về sớm, để lại Phan với một list các công việc cần làm. Tôi viện cớ bận việc, bận hẹn hò, bận rất nhiều thứ khác. Tôi giao phó Son cho Phan. Rồi tôi chạy bay biến mất với nỗi cô đơn trống trải vừa khám phá được chiều nay. Khi mà tôi biết, Phan đã có một người con trai khác.

Một vài ngày sau lần nói chuyện, tôi cũng được gặp mặt bạn trai Phan. Anh chàng trạc tuổi tôi, làm ở một công ty về công nghệ thông tin gần quán Son. Anh ta đến với nụ cười tỏa nắng, đuôi mắt để lộ nhiều trìu mến dành cho nhân viên của tôi, là Phan. Cuộc hội thoại của hai người đại loại sẽ như thế này:

– Phan, cho em này!

Tôi thấy cái cách anh chàng cầm bánh mì đưa cho Phan cũng giống hệt như cách mà Phan làm với tôi. Tôi lại nghĩ, có khi nào trong giai đoạn cưa cẩm, Phan chuyển bánh mì đó cho tôi và bây giờ khi chính thức bắt đầu mối quan hệ, Phan lại nhận nó từ tay bạn trai mình? Tôi hồ đồ vỗ vỗ vào đầu mình, cố thúc mình quay qua chỗ khác và thôi không chú ý vào cuộc hội thoại của họ nữa. Nhưng tôi không làm được, tiếp tục nghe ngóng.

Source:

doctruyen365.com

Truyện Cave Xóm Núi

Truyện Cave Xóm Núi

Đọc truyện ngắn hay Cave Xóm Núi của tác giả Nguyễn Đình Tú. mời các bạn đọc đầy đủ dưới đây.

Truyện ngắn Cave Xóm Núi FULL

Tiên rất sợ cái câu thơ định mệnh Đến khi thác xuống làm ma không chồng nên cô đã phải chọn sẵn cho mình một ngôi mộ đá để khi nằm trong đó mới thực sự cảm thấy vững chãi, thực sự cảm thấy bình yên.
Cái mùa đông đó cách nay đã bốn năm rồi. Khi ấy Hoàng còn được coi là một phóng viên trẻ, cần phải khẳng định mình trước sếp và đồng nghiệp. Tờ báo mười sáu trang “ngốn” bài ghê gớm. Mà báo chí chưa bao giờ lại ra nhiều như bây giờ. Viết mãi thì cũng phải hết. Xã hội muôn màu muôn vẻ, muôn tầng muôn vỉa nhưng cào mãi thì cũng nhạt, đào mãi thì cũng kiệt. Thế nên cánh phóng viên trẻ như Hoàng hễ có cơ hội là mò đi vùng sâu vùng xa, lặn lội tới miền núi hải đảo. Dù sao bài cũng dễ được in hơn, lại không bị coi là “rặt một thứ câu chữ cớm nắng”.

Nhưng đó cũng chưa phải là lý do chính để Hoàng quyết định mò lên cái cổng trời Quán Bù ấy những mười lăm ngày để rồi về toà soạn cũng nộp được cái phóng sự đi ba kỳ, càng đọc càng thấy nhạt hoét. Lý do chính là sự “nhờ vả” của Vi! Em gái Vi đang học năm thứ ba trường Mỹ thuật công nghiệp. Nhà trường tổ chức đi thực tế. Chả hiểu có một ai đó nói rằng Quán Bù có rất nhiều tam giác mạch, thế là đám sinh viên rồ lên, cứ đòi mò lên cổng trời bằng được để vẽ hoa tam giác mạch. Vi bảo Hoàng: “Lần đầu tiên nó đi xa. Mẹ em đứng ngồi không yên. Anh đi với nó ít hôm để mẹ em yên tâm. Nếu anh không đi thì em phải đi. Nhà chỉ có hai chị em gái. Anh lại là nhà báo, đến đâu cũng quan hệ được. Ở nơi núi rừng heo hút ấy, có anh đi cùng nó, em và mẹ đỡ lo hơn nhiều. Anh đi nhé?!” Ừ thì… ý Vi là mệnh lệnh đối với Hoàng lúc này. Mới chớm yêu mà. Tình yêu đòi hỏi con người ta phải “thể hiện”. Thứ tình kỳ lạ ấy lại vừa mới nhen nhóm lên trong Hoàng, tất nhiên, trong cả Vi nữa. Thế là chưa nhờ đã nhận, chưa hỏi đã gật. Đám bạn sinh viên của em gái Vi cũng đều “chất nghệ đầy mình” cả, thế nên có thêm một anh nhà báo đi cùng đối với họ chỉ thêm vui chứ không thêm phiền. Hoàng thực sự thấy thoải mái trong chuyến đi cực bắc này.
Mấy ngày đầu Hoàng còn hăng hái vác bảng gỗ, giấy vẽ, hộp màu, túi bút, palét, xô, thùng đi theo đám sinh viên mỹ thuật mò vào các bản làng, chốn chợ phiên, đến các địa danh lạ tai như Núm Vú Cô Tiên, Hang Gà, Khu mộ cổ, Suối Tầm Gai, Cây Si Bảy Gốc… Sau thấy chán, lại không hiểu gì về bố cục, gam màu, hình khối của các bức ký họa, phong cảnh, chân dung nên bảo em gái Vi: “Mai anh bắt đầu hành nghề của anh, tạm thời chia tay nhau một ngày nhé. Em nhớ đi cẩn thận!”

Khi em gái Vi cùng đám bạn của cô cổ mang, tay xách khuất sau Núm Vú Cô Tiên thì việc đầu tiên là Hoàng vào Phòng giáo dục huyện. Lên vùng cao, cái có thể viết được nhất có lẽ là sự dạy và học. Sau khi nắm qua vài ba số liệu cần thiết, Hoàng gật gù cảm ơn Phó phòng giáo dục huyện rồi thuê xe ôm đi vào các xã, lê la đến các điểm trường. Về đến nhà cũng sẩm tối, người mệt bã ra. Em gái Vi vẫn chưa về. Có lẽ cô bé đã ở lại một bản nào đó. Đám sinh viên này rất mê ở lại qua đêm với một bản người Dao hay người Mông để thực sự được “hết mình” với những nét phác thảo ẩn chứa đầy ý đồ nghệ thuật của họ. Hoàng đã từng đi với những nhóm sinh viên mỹ thuật như thế này đôi ba lần. Có lần đi cả với đám Mỹ thuật Yết Kiêu nữa. Khi họ đã “máu” lên thì dù có bị coi là rồ dại họ vẫn làm theo ý mình.

Buổi tối dường như lạnh thêm. Nhà trọ lại không có phòng tắm nước nóng. Hoàng lang thang ra phố huyện tìm dịch vụ tắm nóng lạnh. Phố núi buồn hiu hắt. Khi chưa lên đến đây thì hai từ “Cổng trời” có sức hấp dẫn ghê gớm. Sau cổng trời sẽ là thiên đình, là nhà trời, là xứ sở của những vua Mông, hoa hậu Mường, của thầy mo, của bùa ngải và vô vàn những điều kỳ bí giấu sau những nếp nhà mái gỗ tường trình ẩn mình bên thung núi. Trước đây Hoàng cũng đã từng run rẩy khi lần đầu tiên được nghe thông báo xe sắp lên cổng trời Quán Bù. Từ cổng trời lại được nghe hướng dẫn rằng xe đang chạy xuống một thung lũng nơi đặt trung tâm huyện lỵ, và trước khi vào thị trấn Quán Bù mọi người sẽ được chứng kiến một kỳ quan của tạo hóa, đó là Núm Vú Cô Tiên. Quả là mọi người đã “ồ” lên thích thú khi nhìn thấy hai trái núi đất vồng lên như hai mâm xôi, đều đặn, cân đối như một “đôi gò bồng đảo” ngay bên cạnh con đường chạy qua thị trấn.

Source:

truyentinhyeu.mobi

Truyện tình Sóng và CátĐọc Truyện 18, Tổng Hợp truyen sex Online Hay Nhất

Camera360 là một ứng dụng máy ảnh cho điện thoại phổ biến trên thế giới và là một trong TOP 100 sản phẩm công nghệ PC World.

Truyện tình Sóng và Cát

Cố lên! Và đừng sợ! Đi tìm sóng nhé, nếu cát quá lạnh! Vì chưa hẳn rằng sóng đã lạnh hơn đâu. Như cách chúng ta tìm về biển khi nơi chúng ta ở lạnh lẽo ấy. Ở đây ấm, vì có cậu và có tớ. Ngốc ạ!

*********
Nó nhớ lại cảm giác ngày hôm ấy, cảm giác tay Phong khẽ chạm vào bờ má nó. Một cảm giác thật ngọt, thật êm!

Trời nắng. Bãi cát lấp lánh như rải đầy những mảnh vỡ thủy tinh nhỏ xíu, nóng rát… Mặt biển trong và xanh, phì phèo như chuẩn bị bốc hơi. Gió lướt qua mang hơi nóng tràn lên quyện vào không gian. Phía xa xa nơi bóng đổ chênh vênh của đỉnh núi, cát dịu hơn, bầu trời lững thững những đám mây trắng xóa, vang lên tiếng lũ trẻ đang cười đùa:

– Mi phải cầm bông hoa giả vờ ri ri này? – Con bé thấp nhất hội, đen thùi lũi khéo léo cầm một bó hoa dại đủ màu, khẽ nghiêng nghiêng thẹn thùng, có vẻ rất “chuyên nghiệp”. Rồi nhanh chóng trả bó hoa cho cô bạn ban nãy.

“Cô dâu” nhỏ xíu trong chiếc quần cộc có hình thủy thủ mặt trăng, chiếc áo trắng dài quá đầu gối, bông hoa mướp to tướng, vàng ươm được cài lên mái tóc ngắn, rối bù. Nó bẽn lẽn nép vào bên “chú rể”, mặt thẹn thùng theo đúng kiểu con bạn vừa làm. “Chú rể” là một cậu bé khá cao, nước da trắng hồng khác hẳn mọi đứa bạn xung quanh. Đám cưới diễn ra trọn vẹn trên một khoảng vuông của bãi cát dài bất tận, chúng “rước dâu” từ lâu đài bằng cát này đến một lâu đài to hơn nguệch ngoạc nét bút trẻ con: Nhà trai, trong tiếng hò reo thích thú của hơn 10 đứa trẻ, đứa nào cũng cháy đen trong cái nắng miền Trung gay gắt…

“A, cô dâu, cô dâu Cát!” ” Đẹp đôi quá! Đẹp đôi quá!” “Chú rể, cười nào, chụp ảnh nào!” – Thằng bé xoay xoay tay giả vờ làm động tác chụp ảnh. Chú rể đứng nghiêm, chỉnh lại cái cổ áo, cười tít mắt. Chúng mừng hạnh phúc “đôi vợ chồng trẻ” bằng những lá mít, lá đa, hay tờ giấy xé từ vở học trò… Tiếng cười rộn vang, lảnh lót làm xôn xao cái nắng hè oi ả…

– Bạn viết gì trong đó thế? – Cô bé khẽ nghiêng mình sang tờ giấy của bạn.

– Bí mật! – Cậu bé nheo mắt, ra vẻ bí hiểm rồi nhe răng cười, hàm răng sáng lóa trong bóng tối nhòe nhòe của chiếc đèn pin bé xíu.

– Thế tớ cũng viết bí mật của tớ… Đây nhé, mình chôn ở mỏm đá to nhất này nhé! – Cô bé leo tót lên đỉnh mỏm,hào hứng nói với xuống.

Trong bóng tối dày đặc của bãi biển về đêm, chúng thi nhau đào thật sâu, rồi cẩn thận đặt chiếc hộp gỗ vuông vắn chứa 2 chiếc lọ ước bằng thủy tinh nhỏ nhỏ, xinh xinh phía trên buộc những chiếc nơ ngồ ngộ, một đỏ, một xanh trông thật bắt mắt… Xong đâu đấy, chúng quay lại nhìn nhau khúc khích cười và chạy ào đi trên bãi biển mênh mông, tiếng sóng rúc rích cùng tiếng reo hò rất đỗi trong trẻo. Gió mát lành lùa vào tóc, bay bay…

Ngày mai cậu bạn kết thúc kì nghỉ hè với lời hẹn trở lại để cùng “cô dâu bé nhỏ” của mình mở những chiếc hộp bí mật ấy. Năm đó Cát 8 tuổi.

… Thư nặng nề xách chiêc vali nặng trịch vào nhà, trong ánh mắt ngỡ ngàng của bà. Chuyến viếng thăm không hẹn trước của đứa cháu gái vào một ngày đông lạnh làm người bà mắt đã kèm nhèm dù vui sướng cũng không giấu nổi sự bất ngờ.

– Con về một mình à? Ba mệ không về cùng hử? Mà răng về đợt ni, ngoài bể ri lạnh lắm!

Thư vòng tay ôm lấy cổ bà, nhẹ nhàng áp mặt vào mái tóc đã lấm tấm những sợi bạc, thủ thỉ:

– Vâng! Con mệt quá! Con đi tắm đã nội nhé!

– Để nội đun nước lá bưởi, trời lạnh nên dễ mệt, con tắm xong vào ngủ đi một giấc là khỏe ngay.

Dòng nước ấm nhẹ lướt qua da thịt, mùi hoa bưởi nhè nhẹ, khẽ mơn man khiến Thư thấy dễ chịu hơn. Trời đã chập choạng tối, Thư ngồi lặng trên chiếc sập bà kê cạnh cửa sổ, ngước ra bầu trời đã nhập nhòe, những chiếc lá chuối nửa tối, nửa sáng. Bà đến bên cầm chiếc khăn dày, nhẹ nhàng lau những giọt nước bướng bỉnh còn đọng lại trên tóc nó.

Thư thấy lòng mình bình yên đến vậy. Cái cảm giác được quan tâm, được yêu thương bỗng khiến nó chạnh lòng, cảm giác đã rất lâu rồi nó thèm khát và ước ao. Nó bỗng muốn nhỏ lại như trước đây, để cuộn vào lòng bà, để được mẹ quạt cho ngủ những ngày hè và ba kể cho nghe những câu chuyện thú vị. Ngày ấy, nhà nó còn chưa chuyển ra thành phố, ba mẹ còn chưa cặm cụi đi sớm về hôm cùng công việc và các mối quan hệ.

Ngày ấy, nó không phải một mình bơ vơ trong căn nhà quá rộng. Thư mệt mỏi với những cuộc điện thoại vội vàng chỉ để hỏi nó có cần tiền, có muốn gì không như đó đã là tất cả sự quan tâm ba mẹ có thể dành cho nó. Nó muốn vứt chiếc điện thoại ấy đi, muốn hét lên với ba mẹ rằng: Con không cần nhiều tiền thế! Con cần ba mẹ về nhà! Nhưng vô ích… Hôm nay là một ngày đặc biệt với nó và sẽ thật nhạt nhẽo nếu lại ở nhà một mình trong ngày sinh nhật tròn 18 tuổi của mình như cách nó đã làm suốt một năm qua, kể từ ngày bố nó thăng chức… Thư nhắn cho mẹ một cái tin lấy lệ và lên chuyến xe cuối cùng trong ngày, về lại với quê, với biển của nó. Mẹ không gọi lại, mẹ sẽ giải thích về một cuộc hẹn quan trọng nào đó. Nó không muốn nghe! Thư giật mình khi nhận ra mắt mình nhòe đi, ươn ướt. Giả vờ vuốt mạnh những sợi tóc mái vừa bị gió làm rối, phủ xuống trán, nó lau nhẹ những vệt nước đọng lại nơi khóe mi…

Với tay lấy chiếc kéo chiếc vali về phía mình, cẩn thận lấy ra một chiếc khăn len màu xám: “Quà của cháu tặng bà nhé, cháu đan đấy. Giỏi bà nhỉ?” – Đôi mắt mờ đục của bà lấp lánh niềm vui: “Để bà coi nào, giỏi, đan khéo lắm!”. Nó nhẹ quàng vào cổ bà, màu thật hợp! Thư ngắm bà hồi lâu rồi nhoẻn cười, khẽ quay mặt ra khoảng trời đã tối dần, nghẹn ngào… Nó nghĩ về những phút vô nghĩa trong căn nhà rộng thênh thang, đan xong lại tháo ra đan lại đến cả chục lần… Nó có thể đan thêm những cái khác, rồi những chiếc khác, nhưng để làm gì? Nó có ai để tặng?

Thư đã nghĩ rất lâu, nhưng ngoài bà, nó không tìm thấy ai khác hơn… Có lúc Thư ném những cuộn len ấy thật xa mình, rối tung, vương vãi… Những sợi len chảy ra, lăn dài, lăn dài, chảy dọc theo những bậc cầu thang đẹp đẽ. Những lúc ấy, nó ôm mặt khóc, gục mặt vào gối khóc, ngồi bệt xuống sàn nhà, nước mắt thi nhau rơi.

Khoác thêm một chiếc áo kaki màu xanh nhạt cho bà yên tâm, Thư xin phép ra biển. Mùa Đông. Biển ít người. Lặng và vắng… Bóng tối bủa vây đôi chân nhỏ. Thư không sợ. Nó đã quen với bóng tối những đêm cả khu phố mất điện, khi ấy nó thích nói chuyện một mình, thích ngồi trước màn hình laptop chẳng để làm gì… Những cơn gió mang một chút cát rân ran, táp vào mặt, vào má, vào cổ Thư… Cát lạnh! Biển trước mặt đen đặc giấu đi màu xanh trong lành.

Thư ngồi bệt xuống bãi cát mịn, lặng nghe những lời thì thầm của sóng, thở nhẹ, thả lỏng. Nó hoàn toàn để tâm trí mình trống rỗng, không chút nghĩ suy, chỉ còn tiếng sóng lúc trào lên dữ dội, lúc trôi đi dịu êm. Trong phút chốc, Thư bật khóc, khóc thành tiếng, to và rõ. Tiếng khóc gào lên như đứa bé lạc mẹ giữa sân ga… bơ vơ, chới với. Tiếng khóc vang lên cùng gió, vọng về trong tiếng sóng… Nghẹn ngào, nức nở.

– Ăn kẹo mút nhé!

Có tiếng người nói từ phía sau. Thư không nhúc nhích, nhưng tiếng khóc đã nhẹ đi phần nào. Nó quệt nước mắt, quay lại nhìn, ánh đèn pin mờ mờ giúp cô phân biệt được vài ba nét trên khuôn mặt cậu bạn cao kều, có vẻ cậu ấy không phải người ở đây, từ giọng nói, màu da và bộ quần áo đang mặc đều nói lên điều ấy.

– Ăn đi, tớ không có gì khác đâu, Ăn đi rồi khóc tiếp! Tớ mà đi rồi không kịp hối hận đâu đấy! Tớ là gió mà, gió chạy nhanh lắm! Không níu lại được đâu! – Cậu bạn nhìn nó, cười vô tư, rồi đặt chiếc đèn pin xuống bên cạnh, ngồi khoanh tròn trên cát. Sau này Thư mới biết, cậu ấy tên là Hải Phong, một cơn gió biển “đến rồi đi, rất nhanh” như cách cậu ấy lí giải.

Thư cầm chiếc kẹo mút vị café, mân mê trong tay hồi lâu, chưa vội ăn, bất giác thấy lòng ấm lại. Đó là món quà sinh nhật đầu tiên nó nhận được ở tuổi 18.

– Sao cậu lại đi biển mùa đông này? Lạnh ơi là lạnh! Cậu đợi ai à?

– Ừ, có thể là đợi cũng có thể không! Thật ra, có những nơi tớ đã từng sống còn lạnh hơn thế này nhiều. Tớ thì thấy ở đây rất ấm!

Đôi mắt cậu bé trầm ngâm, nhìn về phía biển, rồi bất chợt quay sang nhìn Thư:

– Nhưng cậu mà ngồi đây khóc thì tớ thấy hết ấm luôn đấy, tớ ghét nước mắt lắm đấy như ghét những cuộc chia tay vậy! – Trong giọng nói và nụ cười ấy hình như vương một nỗi buồn, xa xôi lắm.

– Hình như tớ cũng từng sống ở một nơi như thế đấy, nhà của tớ! – Thư không nhìn Phong, ánh mắt chăm chú vào đôi chân nhỏ đang di đi di lại trên mặt cát. Nó nhớ lại cuộc sống ở thành phố một mình, không một đứa bạn, một người quan tâm… Rùng mình! Nó thấy hơi lạnh từ cát như xoắn xít quanh chân mình, phả vào từng thớ da thịt, lòng bàn tay đang chạm cát buốt buốt.

Cậu bạn nhìn Thư một chút bất ngờ, rồi đảo mắt về phía những con sóng chập chờn trào lên và vỡ tan ra trong bóng đêm dày đặc…

– Cậu không biết ở đấy lạnh thế nào đâu… – Thư kể cho cậu ấy nghe về gia đình, về những khó khăn khi chuyển nhà từ quê ra thành phố, về bố mẹ và cả những cảm xúc mà cô chưa từng diễn đạt được thành lời.

– Sao cậu biết được?

– Tớ biết, tớ biết mà…

Câu nói của Phong làm Thư liên tưởng đến một quảng cáo thú vị, rồi cả hai cùng bật cười. Tiếng cười lảnh lót, trong veo vang lên làm xôn xao cả màn đêm tĩnh mịch. Tiếng cười làm sống dậy trong Phong những kỉ niệm của 10 năm trước…

Thư bước nhanh hơn về phía biển, những bước chân lướt nhẹ và nhanh trên bờ cát mịn đã như một thói quen sau 3 ngày ở nhà nội. Cậu bạn đang nằm dài lười biếng trên bãi cát, chiếc áo khoác Nike kéo cao che tận nửa mặt, phần còn lại được che chắn bằng một chiếc mũ lưỡi trai màu xanh da trời…

– Cậu ngủ thật đấy à?

– Sao không, thích lắm! Cậu thử đi?

Thư nằm sát ngay bên cạnh, cát lạnh hình như chảy cả vào lưng cô, nghe man mát và lạnh. Một chút lạnh!

– Ử, cũng thích thật! Cậu cứ toàn nghĩ ra những thứ hay ho nhỉ?

-Và hơi quái gở? Đúng không?

Thư không trả lời, nó nhìn cậu bạn trìu mến, có một chút bối rối thoáng qua… Và bất ngờ bật dậy, chạy như bay trên bãi biển, hết một vòng, nó dừng lại. Thở hổn hển:

– Thích hơn đấy! Cậu muốn thử không?

– Không! Tớ có cái này hay hơn nữa, để thử.

Nói rồi, cậu kéo Thư chạy ào xuống mặt nước. Con bé đứng khựng lại: “Sẽ lạnh lắm!” – Thư nghĩ. Dòng nước xiết đi, đen lại dưới bóng tối làm nó sợ hãi. “Mình không làm được đâu! Cát đã lạnh lắm rồi!” – Thư lại nghĩ. nhưng Phong không đợi nó nghĩ thêm nữa.

Sóng vẫn mênh mang vỗ vào bờ. Nước biển lạnh làm đôi chân Thư như tê lại song vẫn ra sức vẫy vùng, đùa nghịch giữa mênh mông sóng nước. Phong nghịch ngợm té nước thật nhiều làm Thư ướt sũng, tận cả trên tóc. Nước biển mặn mòi đọng lại nơi đầu lưỡi, Thư cười khanh khách giữa mênh mông sóng nước, trong phút chốc nó không còn thấy lạnh nữa…

Khi cả 2 đã lên bờ trong tình trạng cùng ướt như lột, Thư vẫn chưa ngớt cười… Phong bất giác quay lại nhìn cô trong chốc lát, khẽ đưa tay vén chút tóc mai nhẹ vương nơi bờ má, rồi ngượng ngùng, bối rối quay mặt về phía biển…

– Cuộc sống luôn đầy chuyện để buồn ấy, nhưng nếu biết tìm niềm vui cho mình mọi thứ sẽ dễ dàng hơn. Ít ra là nỗi buồn sẽ sợ hãi mà chạy trốn trong chốc lát! – Câu nói đứt ra bởi một tiếng thở dài, Phong quay lại, nhìn sâu vào mắt Thư, tiếp tục:

– Cố lên! Và đừng sợ! Đi tìm sóng nhé, nếu cát quá lạnh! Vì chưa hẳn rằng sóng đã lạnh hơn đâu. Như cách chúng ta tìm về biển khi nơi chúng ta ở lạnh lẽo ấy. Ở đây ấm, vì có cậu và có tớ. Ngốc ạ!

Thư không cười nữa, nó lặng lẽ nhìn Phong, lặng lẽ nghĩ về cách nó đã làm khi đối mặt với vấn đề của mình. Lần đầu tiên, nó nhận thấy trong sự lạnh lẽo của gia đình nó có một phần trách nhiệm của bản thân. Nó đã chỉ biết chôn mình trong nỗi buồn, để rồi trách cứ, để rồi òa khóc chỉ biết nhốt mình trong nhà, để than vãn về những cuộn len vô tội. Thư nhìn về sóng, cát dưới chân nó cũng không còn lạnh nữa. Có khi nào đó, ngôi nhà của nó, thành phố nơi kia, ba mẹ, bạn bè và lớp học cũng không quá lạnh lẽo như Thư nghĩ.

– Tớ sắp đi rồi. Và không biết khi nào có thể quay lại…

– Bất cứ khi nào cậu muốn, vì cậu là gió biển cơ mà, gió biển mạnh mẽ lắm! – Thư cười, hiền và lành.

Phong nhìn Thư, cũng khẽ cười theo, lại nụ cười mang chút gì thật xa xăm… Thư đứng một mình giữa mênh mông bãi cát dài, không một bóng người. Nó đã tưởng cậu ấy sẽ ở đây đợi mình. Thư lặng lẽ, một mình miên man trên bãi biển dài, cát mịn lại nhẹ bám vào đôi bàn chân nhỏ…

– Cậu ấy đi rồi!

Thư không buồn! Phong không muốn nhìn thấy nó khóc và sợ những phút chia tay.

Bước chân vô tình đưa Thư về một góc núi quen thuộc, nơi ngày bé cô vẫn hay chơi đùa cũng lũ bạn trong thôn. Thư bỗng ước mình được bé lại như thuở xưa, vô lo, vô nghĩ… Như sực nhớ ra một điều gì đã vụt quên, nó bước đến bên mỏm đá cao và to nhất, hì hục đào. Đây rồi, chiếc hộp gỗ đã ẩm đi, sỉn đen lại màu nước mặn. Mắt Thư sáng lên, mở to, ngạc nhiên cực độ, chiếc lọ kết nơ xanh lá của “chú rể” có tận 2 mẩu giấy được gấp vuông vắn.

Qua lớp lọ thủy tinh có thể dễ nhận ra màu vàng ố của một mẩu giấy đã cũ của hơn mười năm trước và mẩu giấy còn lại mới nguyên. Thư lật chiếc lọ đáng yêu, định cầm lên. Rồi giật mình, phía dưới chiếc lọ là một chiếc kẹo mút vị café: “Không lẽ lại là cậu ấy…” Thư ngước lên nhìn trời, rồi quay lưng nhìn biển, có một chút gió khẽ lướt qua làm tung bay chút tóc mai buông hờ. Nó nhớ lại cảm giác ấy, cảm giác tay Phong khẽ chạm vào bờ má cô hôm ấy. Một cảm giác thật ngọt, thật êm!

Thư tìm trong túi áo một chiếc kẹo mút vị café nữa, nhẹ nhàng đặt dưới chiếc lọ ước có nơ màu hồng chính tay cô thắt năm nào, lặng nhìn rồi mỉm cười, nụ cười tan đi trong cơn gió thoảng qua. Gió biển! Cô tin gió sẽ lại về với biển, một lần, không, thêm nhiều lần nữa!

Tháng 5, một buổi tối trong trẻo, Thư ngồi trước khung cửa sổ đầy gió, hí hoay đan một chiếc khăn len dày cộm dù ngoài kia mùa hè rực rỡ đang nhón bước và tiếng ve rả rích như cố nhắc nhở… Có tiếng Buzz từ Yahoo, môt nick Yahoo lạ lẫm, Gio_bien:

Thư giật mình, lâu lắm không ai gọi Thư như thế nữa… Nó buông tay, cuộn len rơi xuống sàn gỗ, lăn dài, lăn dài… Gió biển? Hải Phong? Chính là cậu ấy! Thư cười, hiền và thật lành.

Like share để load trang nhanh hơn

Source:

doctruyen18.net

Tags: nguyen nhat anh ebook download